|
Dạy chí trước
môn công
Trong
môn phái người học trước thường kể
cho người học sau nghe câu chuyện như sau:
“ Có
10 người học tṛ cùng xin học một thầy.
Được độ 3 năm chẳng thấy thày răn
ǵ, dạy ǵ, lác đác có người nôn nóng không chờ
đợi được đă khăn gói xin về, về
sau lại có thêm mấy người nữa cũng v́ các
lư do tương tự. Cuối cùng chỉ c̣n một
chàng trai sớm khuya không ngại làm lụng bất kể
mọi công việc nặng nhọc. Một hôm thày gọi
lên rồi hỏi:
-
Sao con không về ?
-
Thưa thầy, chí con đă xin học thầy, nên chỉ
mong được thày dạy.
-
Về đi chẳng bao giờ ta dạy.
-
Thưa thầy, tâm thày không vậy.
-
Sao con biết ?
-
Thưa thầy, công việc hàng ngày của thầy
đă nói cho con biết.
-
Ta mừng cho con !
-
Thưa thầy con chưa hiểu ?
-
Ta mừng v́ con đă lĩnh hội được 3
môn công đầu tiên và khó nhất của ta.
Kể
từ đấy, chàng trai được thầy truyền
dạy hết mọi “ tâm đắc bí môn “.
Chuyện
không hấp dẫn nhưng thực lạ. Măi về sau
tôi mới hiểu được 3 môn công đó là: kiên
nhẫn, ḷng tin, và khả năng tự quan sát ngẫm
suy.
Người
xưa bắt học tṛ phải hầu ḿnh 2-3 năm đầu
thật vất vả và cố t́nh, đó không phải là
chủ ư lợi dụng, mà đó là phép thử để
t́m người nhập môn. Nguyên tắc này thấu triệt
tinh thần của môn phái: “ Lửa thử vàng , gian nan
thử sức “.Để học thành tài không thể
không qua khổ luyện.
Phái
vơ Nhất nam với phương sách dạy người
trước dạy môn công, nên đạo thầy tṛ trên
kính dưới nhường được chú trọng
đặt lên hàng đầu. Đó là chân lư:” Người
có lễ có học - học chưa chắc đă có lễ
“.
Trở về
Trang trước
Trang sau |