|
Cần chí hơn lư
ở đầu
Môn phái vơ Nhất nam
đặc biệt coi trọng phần trí tuệ: sự
nghiền ngẫm, phân tích và lư giải một cách hợp
lư , có cơ sở - dựa trên hàng loạt những kiến
thức chuyên ngành khác, như: tâm ( tâm lư học ), thể
( giải phẫu học ) ... và đ̣i hỏi người
theo học phải tận tâm nghiên cứu, luôn luôn suy ngẫm
mới mong thành đạt. Ngược lại, phái vơ Nhất
nam cũng không tán thành việc ỷ lại vào thông minh
nhưng lười biếng, học h́nh thức, lư luận
suông - kiểu “ thùng rỗng kêu to “ .
Tâm
pháp “ cần chí hơn lư ở đầu “ là đề
cao sự cần cù chịu khó: “ năng nhặt chặt
bị “, ư chí sắt đá quyết làm quyết
được, “ có công mài sắt có ngày nên kim “ của người luyện vơ.
Ngay từ hồi c̣n nhỏ khi kể chuyện “ Thỏ
và rùa chạy thi “ thầy tôi đă nói để cho tôi
hiểu sự cần mẫn đă thắng sự chủ
quan, khinh định là như thế nào ?
“ Có
một người đánh đàn đang ba hoa trước
tất cả đám học tṛ về tài đánh đàn của
ḿnh, thấy một người bán dầu đi qua nét mặt
thản nhiên, không để ư đến tài năng của
ḿnh, nghĩ bị xem thường, người đánh
đàn bước đến chặn đường rồi
cao giọng hỏi:
- Lăo
có tài cán ǵ mà cười ta ?
- Không,
tôi là người bán dầu , chả có tài cán ǵ hơn
người, ngoài khả năng rót dầu không sánh ra
ngoài - Người bán dầu điềm tĩnh trả lời.
- Ha
... ha ! - Người đánh đàn và cả đám học
tṛ cười vang.
- Lăo
thử rót ta xem sao ? Thế cũng gọi là tài.
Người
bán dầu lẳng lặng lấy trong túi của ḿnh một
đồng xu có đục lỗ ở giữa bé tí, phủi
thật sạch bụi, rồi đặt lên miệng một
cái hũ cổ cao, đoạn giơ cao cả chiếc b́nh
vừa lớn, vừa đầy dầu , từ từ rót
qua chiếc lỗ của đồng xu suốt mấy khắc
đồng hồ, cho đến khi chiếc hũ đầy
dầu mà cũng không rớt ra một giọt nào “.
Đấy
, sự chuyên cần – yêu say công việc của ḿnh,
đă làm cho người bán dầu có một khả năng
mà khó có một người nào khác làm được.
Lớn
lên , tôi càng thấm thía tinh thần:” Nước rỏ
lu đầy, kiến tha lâu đầy tổ “ .
Trong hệ
thống bài tập gồm các môn cơ bản, mặc dù
đơn giản, đơn điệu luyện tập dễ
bị nhàm chán, thậm chí nếu không bị g̣ ép bắt
tập cũng không muốn tập. Nhưng muốn đi
xa, người luyện vơ đều không thể không có
chiếc chân đế vững chắc này. Chân đế
càng vững , mặt đế càng rộng th́ việc
đặt tháp, chôn chặt có
ǵ vững bằng, đó là cái lư hiển nhiên: “Đế
rộng th́ tháp mới cao”.
Ở
phần “ ngoại công “ và “ thân pháp “ , “ bộ
pháp ” người học vơ nếu bỏ qua hoặc luyện
tập không kỹ th́ chắc chắn không mong ǵ thu
được kết quả.
Cho nên
phương pháp dạy vơ và luyện vơ của môn phái
đều dựa trên tinh thần tâm pháp. Sau đây là những
điểm khái quát chủ yếu.
Trở về
Trang trước
Trang sau |