|
Biết chế chống
công, biết công được chế
Đây
là tinh thần cuối cùng của tâm pháp có tính chất
tổng kết ; giống như người biết nóng
th́ hiểu lạnh, người biết lạnh th́ hiểu
nóng – cái lẽ đơn giản nhưng khó quán triệt
“ không không mà có, có có mà không “ là như vậy. Người pḥng thủ
giỏi là người hiểu được tâm lư
và thủ thuật tấn công của kẻ tấn
công . Và ngược lại, khi có cơ hội tấn
công th́ hơn ai hết chính anh ta cũng bắt
được vở “ giả hư, hư thực
“ của người pḥng thủ. “ Con cáo đang ŕnh
gà có biết đâu sói chờ đợi ...”
cũng là một câu chuyện mà thầy tôi thường
hay nhắc nhở khuyên chúng tôi phải thấy hết
cái lẽ ở đời , người hiền không
lừa ai nhưng không để ai lừa, kẻ trí dũng
ngoài mưu lược c̣n phải nắm được
thuật của người hành việc.
Cho
nên yếu pháp của môn phái rất coi trọng “ thủ
pháp “đó là chân đế căn bản để
làm điểm khởi phát , làm mục đích yêu cầu
rèn luyện các môn công... đưa chân gốc của
việc giữ ḿnh làm chính. Đó là tinh thần chủ
động pḥng thủ “ biết chế chống
công “ và để được “ biết công
được chế “ là như vậy.
H.1
đến H.6 là h́nh chú thích và đồ h́nh chỉ
dẫn một số nguyên tắc pḥng thủ dựa
trên nguyên lư:” chế công lấy công làm gốc”

H.7-H.8
là đồ h́nh chỉ dẫn một số nguyên tắc
tấn công dựa trên nguyên lư: “ chế thủ lấy
thủ làm gốc.”
Chú
thích (H.1):
A:
Đối tượng tấn công ở vị trí ban
đầu.
B:
Đối tượng bị tấn công đang ở
vị trí thụ động.
C:
Đường tấn công thứ nhất của A
D:
Đường tấn công thứ hai của A
Đ:
Đường lui, lách, né của B
E:
Đường phản công của B
-
Trường hợp thứ nhất: ( H.2)
(A
)tấn công ở vị trí Đ đ̣n tấn công của
(A) thường có hiệu quả cao nhất, nhưng
ở vị trí Đ1 (A) yếu v́ các đ̣n tấn
công đang trong thời điểm khởi phát (đang
trong giai đoạn chuẩn bị phát lực ) . (B) nhận
biết ư đồ tấn công và cách thức tấn
công của (A), rồi chủ động phản công
dựa trên những tính toán hợp lư, nếu đánh
đúng thời điểm trên, (B) chắc chắn sẽ
thu được kết quả .
(
Trường hợp này đ̣i hỏi (B) phải có khả
năng nhạy cảm chính xác vf tính quyết đoán
khi hành động ).

-
Trường hợp thứ hai(H.3)
(A)
tấn công, (B) lui về vị trí Đ1 rôi bật lại
phản công (A) ở vị trí Đ2. Đây là thời
điểm (A) vừa tấn công hụt, đang ở
trong t́nh trạng chới với có nhiều sơ hở.
Ở
trường hợp này, nếu (A) có thân pháp linh hoạt
và khả năng phát triển đánh đ̣n liên hoàn
th́ (B) rất khó thực hiện thủ pháp” lơi
để công “ – (B) sẽ tránh thát (A), đảm
bảo tính an toàn. Nhưng ngược lại, với
khoảng cách ấy (B) rất khó tiếp cập kịp
thời để tấn công (A), vào thời điểm
bất ngờ nhất.

-
Trường hợp thứ ba (H.4)
(A)
tấn công, (B) tránh sang trái hoặc phải để
thoát ra hẳn hướng tấn công chính của (A).
Nếu (A) tấn công có tốc độ
hoặc không bị lỡ trớn mà công tiếp tới
vị trí Đ1 . Trong
trường hợp này (B)
dễ dàng thoát khỏi đ̣n tấn công thẳng
trực tiếp từ (A). Nhưng muốn phản công
(B) sẽ gặp khó khăn v́ chếch hướng, vừa
có khoảng cách xa nên khó tiếp cận bất ngờ.
Trường
hợp đ̣n đánh của (A) có bán kính rộng,
(B) không hiểu, không đoán đúng hướng sẽ
gặp phải t́nh huống nguy hiểm khó tránh đỡ.

-
Trường hợp thứ tư (H.5)
(A)
tấn công, (B) tránh ra phía sau hướng chếch với
trục gốc một góc khoảng 45º . Trán như vậy
(B) vừa thoát được tầm đánh, hướng
đánh chính diện của (A) và đồng thời
có thể đón lơng (A) để phản công kịp
thời thu kết quả cao. Trường hợp này
nên phải dè chừng, thận trọng khi gặp phải
một đối thủ có bản lĩnh, có tŕnh
độ và giỏi dùng chiến thuật tấn công
bằng thủ pháp “ hư chiêu “.
- Trường
hợp thứ năm (H.6)
Khi
(A) tấn công, (B) dùng thân pháp “ thân hoa long phá p “hoặc
” ảo pháp “ chủ động, đồng thời
tiến ṿng ra phía trước đón (A) để phản
công từ bên trái, hoặc phải, hoặc phía sau, tuỳ
t́nh huống cụ thể cho phép.
Cách
chủ động tấn công táo bạo này mới
dùng tưởng quá liều lĩnh, nhưng thực ra
vừa an toàn, vừa dễ thu được hiệu
quả cao.
-
Trường hợp thứ sáu (H.7)
(A)
dùng thân pháp “ thân trực pháp “ giả vờ tấn
công nhưng đến vị trí Đ th́ thủ thế
thăm ḍ ư đồ của (B) . Rồi tuỳ t́nh
huống để tấn công tiếp hoặc trở
về thế thủ.
Ví
dụ: (B) tấn công ở vị trí Đ2 hoặc tránh
sang vị trí Đ3 , (A) đánh ngay vào thời điểm
lúc (B) đang di chuyển hoặc đợi (B) chủ
động phản đ̣n, th́ (A) lui về vị trí
Đ1 rồi dùng thủ thuật phản đ̣n “ gậy
ông lại đập lưng ông “.
-
Trường hợp thứ bảy (H.8)
(A)
dùng thân pháp “Ảo pháp “, “ thân hoa long pháp “, “
ma pháp “để tấn công (B) bằng cách vờn dứ,
giả phải đánh trái, giả trái đánh phải...
Khi
dùng một số cách thức trên làm thủ thuật
tấn công, người hiểu và nắm được
cặn kẽ điểm mạnh, yếu của mỗi
loại thân pháp thường kết hợp để
xử lư linh hoạt trong từng t́nh huống.

Trở về
Trang trước
Trang sau
|